Xem tiếp

" />

LÁ ĐÃ VÀNG RỒI

Ngày đăng: 23/10/2021 08:40:25 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Một chút se lạnh, một tán lá rựng vàng, một loáng nắng trượt qua gộp đá với hình tượng của thiếu nữ… dường như đều có tiếng nói. Bao nhiêu đó đã làm nên một góc trời thu, đã bước vào mùa. Và… cũng cho lòng người xa nhớ về nơi nào đó với chút bâng khuâng, man mác đi qua lòng người đọc… (PT)

LÁ ĐÃ VÀNG RỒI

Trời đã bắt đầu lành lạnh đây

Thu nay vẻ mặt cũng tròn đầy

sắc màu vũ trụ giao duyên thắm

da thịt dịu dàng sương khói bay

Lá mặc áo vàng màu thuở ấy

cùng mây trắng bạc thước tha chiều

nắng hanh hanh chiếu lung linh ánh

lui tới như chừng kẻ quạnh hiu

Mấy bận thu rồi tìm được chi

một cô tượng đá biết thầm thì

một bầy lá rụng nằm nghiêng sấp

một kẻ lầm lỳ chớp chớp mi

Một mảnh trăng soi rọi mái lầu

một mùi bông cỏ thoảng từ đâu

một làn gió nhẹ đưa thong thả

thèm khóc đòi nghe tiếng ví dầu

Thức dậy đầm đìa mưa ướt sân

tháng mười thu xếp để dời chân

quên thôi thảm lá nhà hàng xóm

quên tách cà phê đang nguội dần…

Thuvang

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Các bài viết mới khác