Xem tiếp

" />

Vắng bóng của Đào văn Lộc

Ngày đăng: 7/12/2014 07:14:43 Chiều/ ý kiến phản hồi (5)

  Có lẽ chưa có nổi buồn nào khi về quê nhà mà vắng bóng người yêu, dù là nam nhi nhưng tác giả cũng phải thổn thức  than cho số phận                    

                                                 

                                                      VẮNG BÓNG                                     

                                              Nếu thuờ anh về,vắng bóng em !!!
                                                Thôi thì giọt lệ,ước môi mềm,
                                              Còn chăng kỷ niệm mình năm ấy?,
                                                Thổn thức u hoài ,lại nhớ thêm,
                                              Có lẽ duyên tình chưa vướng bận?
                                               Cho nên số phận cũng theo em !!
                                                 Về nơi xứ lạ ,mình không gặp,
                                            Để mãnh trăng xưa rụng xuống thềm,

                                             Đào văn Lộc

                    Lộc tặng bài VẮNG BÓNG cho các bạn THCL ,một chút lãng mạn khi ĐÔNG về,

Có 5 bình luận về Vắng bóng của Đào văn Lộc

  1. Võ thị Nhật Lệ nói:

    Mai anh có về nơi chốn xưa

    Có nghe nhung nhớ một chiều mưa

    Anh là lữ khách dừng chân ghé

    Thăm một người em ở xứ dừa

    Dẫu biết hoa tình đã nhạt phai

    Cũng nghe lưu luyến tháng năm dài

    Anh cánh hải âu biền biệt mãi

    Để mấy đông sầu mộng gối tay

    NHẬT LỆ

    • Để hòa điệu với bài của NHẬT LỆ ,

                                      Mai mốt anh về nơi chốn xưa,

                             Còn chăng nhung nhớ một chiều mưa?

                                     Em là cô nử,anh dừng bước,

                                    Thăm lại ngày xưa ,ở xứ dừa,

                                  Đã biết thâm tình ngày tháng củ,

                               Sao lòng thổn thức,buổi chiều đưa !!!?

                                Cũng nghe lưu luyến buồn lên mắt,

                                 Cũng ước mi thưa, khóc cũng vừa,

                

       

                 

       

                       

                   

       

                        

       

       

       

       

                   

       

                       

                 

  2. HOA ĐĂNG nói:

    Chị Hoa xin tiếp:

    Đẻ mảnh trăng xưa rụng xuống thềm

    Ngày về không gặp lại nhớ thêm

    Người em năm ấy giờ xa vắng

    Lệ đọng  bờ mi , nhớ êm đèm.

     

    Nhớ thuở anh đi chẳng hẹn thề

    Bây giờ về lại bởi nhớ quê

    Anh đâu thề hẹn mà mong gặp

    Đừng trách sao em lỗi hẹn thề.

    • Lộc trả lời chị đây:

                                                        AN ỦI

                                       Nhắc nhở làm chi hởi chị xa?

                                      Buồn chi số phận một đời hoa,

                                          Đời vui chị cố tìm hy vọng,

                                        Sống khổ làm chi buổi xế tà?

                                       Hảy cố vượt qua bao cảnh khổ,

                                      Cho đời thăng tiến với người ta,

                                        Dầu sao chị vẩn,là cô giáo,!!!

                                         Dẩu có ba đào,HOA vẩn qua,

       

                               

                              

  3. Hoài Thương nói:

    Cho ̣đệ phụ thêm vài câu nhe các tỉ , huynh :

                       Đợi  Anh.

        Em vẫn đợi anh dưới bóng dừa

        Cho dù nắng sớm với chiều mưa

        Trăng vẫn lung linh ngoài bến lạnh

        Một mình em khóc dưới song thưa.

        Xuân đến hạ tàn thu cũng qua

        Đông về lạnh buốt dạ xót xa

        Năm tháng cuống dần về dĩ vãng

        Héo mòn nhan sấc kiếp đời hoa.

                      Hoài Thương.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Các bài viết mới khác