Xem tiếp

" />

THƠ CUỐI MÙA THU CỦA VƯƠNG HOÀI UYÊN

Ngày đăng: 19/11/2021 08:55:17 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

“Gió bay phai áo người xưa khuất/ Còn mãi trong tim chút ngọc ngà.” Vương Hoài Uyên kết lại bài thơ miên man nỗi nhớ của mình bằng những từ rất gợi. Người đọc chắc cũng sẽ lắng nghe lại lòng mình, tìm một thoáng bâng khuâng nào đó của ngày chớm đông. (QĐ)

THƠ CUỐI MÙA THU

Lót lá mùa Thu lặng lẽ nằm

Giật mình nghe dế gáy trăm năm

Một chút mùa Đông về bất chợt

Thu vắt ngang trời Đông ghé thăm

 

Cây phong lá đỏ đứng bên trời

Làm sao giữ được lá Thu rơi

Tôi đứng bên thềm che chút gió

Người đã bên trời xa viễn khơi

 

Thao thức cùng trăng một đoá quỳnh

Đêm nằm nghe gió gọi mông mênh

Một nửa vầng trăng mùa nguyệt tận

Rơi xuống bên thềm đau buốt đêm

 

Ừ thế thôi mùa Thu cứ qua

Bàn tay ngày ấy đã chia xa

Gió bay phai áo người xưa khuất

Còn mãi trong tim chút ngọc ngà.

 

VƯƠNG HOÀI UYÊN

( Sài Gòn tháng 11.2021 )

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Các bài viết mới khác