Xem tiếp

" />

VÀI DÒNG TIỄN “ĐẠI CA”

Ngày đăng: 26/07/2021 03:47:21 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Tác giả bài này là NGuyễn Minh Nhựt, cựu HS . THCL nhà ở thị trấn Chợ Lách. Có thời gian anh làm trong báo Tuổi Trẻ rồi GĐ. NXB Trẻ. Anh vừa viết bài tiễn nhà báo Lê Văn Nghĩa, một đồng nghiệp và là người anh lớn (LM)

Tối qua, Anh đã rời xa cõi tạm. Hôm nay, em biên vội mấy dòng đưa tiễn “đại ca” về miền lạc cảnh.
Em đây thuộc lớp hậu sanh, nhưng do duyên phận gặp được ông anh khi về Tuổi Trẻ. Anh và một số ông anh khác, bằng sự tử tế và bao dung, đã chấp nhận và chỉ dạy thằng em nhiều điều. Và thật tự nhiên, chả biết từ lúc nào, khi thấy số anh gọi đến, em đều lên giọng tấu hài theo kiểu lồng tiếng phim Hồng Kông : “Dạ. Em nghe đại ca”. Những người thân quen, đều biết là “đại ca” gọi. Khi thì trao đổi công việc, khi thì “mấy giờ? Ở đâu? Với ai?…”.
Anh em mình ngồi nhiều đến mức mà mỗi khi em đến trước (và thường là em đến trước, phận đàn em mà), em đều chủ động kêu mồi mà không cần phải đợi anh. Vì em biết anh ăn được những gì và những gì anh được ăn,…
Nói sao cho hết những kỷ niệm vui buồn và kể cả “sanh tử” của hai anh em. Nhớ có lần anh off máy, tự vào Bình Dân mổ, không làm phiền anh em. Em và anh Đặng Hồng Ân truy cho được nơi anh đang ở rồi nửa đêm leo cổng bệnh viện vào thăm anh. Hay nhớ khi em chuẩn bị chuyển công tác về NXB Trẻ, anh ghé phòng em và tặng em một cuốn sách photo “Nghề xuất bản và nghề bán sách”, một quyển sách dịch về nghề xuất bản ở Pháp do NXB ĐH Huế xuất bản năm 1965. Anh nói:”Sách này quý nên tao chỉ tặng mày bản photo… he he”.
      Đầu tháng 2/2019, dịp Tết Nguyên Đán, hai anh em khăn gói đi giới thiệu sách cho kiều bào ta tại Pháp. Em ham chơi, lãng tử, thích thuê xe tự lái lang thang trời Âu. Chiều hôm ấy, mưa nhiều, em lái xe nhầm vào đường Tram. Xe bị sa lầy, loay hoay tìm người đẩy phụ… Anh thân già bệnh hoạn, liều mình như chẳng có, lao ra giữa đường để chặng đoàn Tram… Thiệt là một kỷ niệm “sanh tử” nhớ đời. Cũng năm đó, hai anh em uống vang đón giao thừa cạnh đường tàu ở köln. Anh nói: “ sau giải phóng, đây là lần thứ hai tao đón giao thừa không phải ở nhà. Lần đầu, là lúc còn đi học ngoài miền Bắc…”. Khi đó, em thoáng lặng người. Tác giả không chỉ lao tâm khổ tứ để sáng tác ra tác phẩm mà còn phải hy sinh nhiều thứ khác để mong tác phẩm đến với đời…
Kể chơi vài chuyện tiễn anh lên đường thôi nha “đại ca” chứ chuyện của hai anh em mình cũng bộn bộn, kể sao hết…
Bữa nào, bớt dịch, em dìa Sài Gòn, đốt nhang viếng anh sau.
Anh đi nha “đại ca”!
NGUYỄN MINH NHỰT
H3

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Các bài viết mới khác