Một mình của Huỳnh Tâm Hoài

Sắp vào tuổi cổ lai hy , nhưng tình yêu vợ của tác giả không kém gì những chàng trai trẻ. Có lẽ là người thuộc lớp cổ xưa nên tình nghĩa có phần vượt trội: ăn không ngon, ngủ không yên. Phút giây nào cũng thấy bóng hình mình lảng vảng.

 

MỘT MÌNH

Không mình nhà vắng mình ơi!

Để tôi buồn đứng, buồn ngồi ngẩn ngơ

Buổi cơm qua bữa đơn sơ

Lùa trơn canh nước vẩn vơ nhai sầu

Đêm nằm nhớ chuyện đâu đâu

Lăn qua, trở lại bấu nhầu gối ôm

Thương mình cái nghĩa sắt son

Mình là sợi chỉ khâu tròn đời tôi

Nhắc khi đông lạnh trở trời

Đấp chăn, kéo áo ấm hơi …gió lùa

Sống đời đạm bạc quê mùa

Để tôi dệt mộng vui đùa gió trăng

Câu thơ gom dưới gối nằm

Đem ra kết lại để hâm nỗi đời

Xa mình…nhà vắng …buồn ơi!

Chỗ nào cũng thấy dấu, hơi của mình

 

Huỳnh Tâm Hoài

 

Bài này đã được đăng trong Chợ thơ và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác