Rồi một ngày mai của Huỳnh tâm Hoài

Lâu quá không tham gia trang nhà, nhưng tôi vẫn thường theo dõi . Từ lúc gặp  bạn tại Vàm kinh Bổn Sồ, tôi nhận được tin vợ bệnh phải quay về Mỹ. Nhìn vợ tôi tiều tụy mà đau xót, cho đến bây giờ, với căn bệnh hiểm nghèo, vợ tôi phải chiến đấu để sống còn cho tới nay gần bốn năm. Phần tôi bị đột quỵ nằm liệt mấy tháng, giờ tạm ổn. Tôi kể với bạn như vậy để cho biết lý do  tôi không có gì để đóng góp với trang nhà. Nay sức khỏe tôi tạm  ổn, nên xin tiếp tục cùng anh chị em.(HTH)

RỒI MỘT NGÀY MAI

Thời gian đi…làm sao giữ được

Người sẽ già …..lặng lẻ mà thôi

Như chiếc lá mùa thu tàn úa

Rời xa cành về đất …buông rơi

 

Tiếng kinh cầu muôn đời vẫn thế

Cát bụi thân tụ …diệt thiên thu

Ta gặp nhau chưa đầy giấc mộng

Đơì vô thường tỉnh lặng phù du

 

Thời gian đi….làm sao giữ được

Thì em ơi cùng tựa vào nhau

Hãy xum vầy cùng ta uống cạn

Chén hồng trần chưa hết thương đau

 

Rồi một ngày mai xa nhau mãi

Mọi sự đời để lại thế gian

Bao góp nhặt rồi thôi cũng bỏ

Hồn về đâu …trên nẽo mây ngàn

Huỳnh Tâm Hoài

 

 

                                                

 

 

Bài này đã được đăng trong Chợ thơ và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác