Đêm tạ từ của Đào văn Lộc

Ngày đăng: 5/01/2015 10:02:23 Chiều/ ý kiến phản hồi (16)

Những kẻ yêu nhau sợ nhất là đêm tạ từ, bởi vì sau đó biết ra sao ngày sau, có còn gặp lại người thương hay là buổi chia tay mỗi người mổi ngã. 

 

 

ĐÊM TẠ TỪ

Thôi thì tạm biệt,hởi anh yêu?

Hãy cố quên đi những buổi chiều,

Lệ đẫm khăn tay,em vẫn giữ,

Khô giòng dư lệ,mãi buồn thiu

Tình chung sãi cánh bay đi mất,

Lỗi hẹn về đâu buổi xế chiều?

Tựa cửa song thưa em vẫn đợi,

Nghe hồn thổn thức tuổi vào yêu,

Đào Văn Lộc

 

Lộc tặng các bạn THCL tuổi mới vào yêu,và đã yêu ,

Có 16 bình luận về Đêm tạ từ của Đào văn Lộc

  1. Phan Lương nói:

    Anh Lộc ới ời !
    Thế cái tuổi già qua thời yêu thì dao nhỉ ?

    Thương cái tuổi già quá thời yêu
    Chưa yêu thì tuổi đã xế chiều
    Ngó trước trông tìm hoài chẳng có
    Nhìn lui trống rỗng mặt buồn thiu
    Chờ người điểm hẹn không dám bước
    Đón đợi đông sang mỗi buổi chiều
    Trông về nơi ấy bao giờ gặp ?
    Chẳng biết tìm ai gửi tim yêu ?

    •                                          THÂN PHẬN                                                  

                                Thôi được từ đây tôi không yêu,!!!

                                  Vì tôi sợ lắm mỗi buổi chiều,

                                    Nó đến rồi đi sầu dử lắm,

                            Tuổi già chậm chạp thật buồn thiu !!!,

                                    Nếu có tình yêu thì xin giử,

                               Bằng không buồn lắm hởi ai yêu?

                                   Tình yêu chỉ để cho tuổi trẻ,

                                 Có khỏe vì đâu buổi xế chiều !!!

       

                

                     

      • Phương Chi nói:

              Em phản đối anh Lộc vụ nầy nhen, trẻ yêu theo kiểu trẻ, già yêu kiểu già à nghen, tự nhiên anh biểu tình yêu chỉ để dành cho tuổi trẻ , thế già sẽ buồn chết , hihi. 

        • Để trả lời câu” tình yêu dành cho tuổi trẻ” Anh muốn nói lên cái tuổi già không còn sức

          lực nửa, chứ nếu già mà còn sức sống,yêu đời thì là khác ,mong em hiểu cho nhen !!!

          Mổi người mổi cảnh , miển sao có cuộc sống vui và bình an tâm hồn là tốt rồi , phải

          không PC ? Anh đâu có giới hạn TÌNH YÊU được.?Anh luôn lắng nghe ý kiến của em.

  2. HOA ĐĂNG nói:

    Đọc thơ của Lộc mà ai lhông nghĩ Lộc đang nhớ một người xưa nào đó đã chia tay nay hai người hai  ngã, buồn thương nhớ tiêc ở tuổi xế chiều.  Lộc ơi nhập tâm như vậy mới có thể viết được những dòng thơ tình ướt át, Xin đồng cảm với Lộc.

    • Chị HOA mến ,Lộc rất hiểu chị nhiều qua hai chử NHẬP TÂM  và qua các bài chị viết ,muốn được viết

      lách cho hay là phải có tâm hồn đa dạng và phong phú nữa phải không chị ? Cám ơn chị đả gởi chút tâm tình,

      qua bài thơ của Lộc,

  3. Hoài Thương nói:

       Thật sự thì khi hai kẻ đang yêu nhau thì rất sợ hai tiếng tạ từ…….Đó là ̣điều kỵ khủng khiếp  phải kg huynh Ḷộc ?, vậy thì đừng nên tạ từ huynh nhé…

  4. Anh Tú nói:

    Một Đời Để Sống*

    Còn yêu ta hãy cứ nên yêu

    Không sá gì khi “sáng” hoặc “chiều”

    Lúc trẻ vui chơi đầy nhiệt huyết

     Khi già năng nổ chớ buồn thiu.

    Trao nhau mật ngọt thời xuân sắc

    Xướng họa thơ văn buổi xế chiều

    Để sống một thời tròn nghĩa ý

    Trút lòng hết dạ với đời yêu.

    Anh Tú

    10 Tháng 1,2015

     

     

    • Lương Minh nói:

      Dạ ! Anh Tú dạy thì em cũng gắng nghe lời anh vậy. Bài thơ này em sẽ chép ra phóng to treo trong nhà để bà xã có hỏi thì bảo là do anh dạy đó.

      • Anh Tú nói:

        Tại sao ‘cũng gắng nghe lời’ ? Phải ‘phẩn khởi hồ hởi nghe lời’ chứ. Có lẽ bài này đề tặng cho tất cả ace nhân dịp Tết sắp về hén LM? Cám ơn người em ‘nữa vòng trái đất’.

    • ANH TÚ mến,Lộc đọc bài của  anh rất thích từng đoạn,từng câu ,anh đã tháo gở cái trói buộc

      “chử tình”vì “trút lòng hết dạ với đời yêu, .Một bài thơ hay vô cùng ,phóng khoáng và đồng thời

      đối họa bài thơ của Lộc.Xin nhận anh làm đại ca được không?

      • Anh Tú nói:

        Ấy chết! Đại ca…nghe ớn quá Lộc ơi!

        Chỉ là thơ thẩn cho vui…lúc tuổi già, và được ace đọc cùng là khoái lắm rồi. Cám ơn Lộc.

        Với lại Lộc không biết chứ tôi có biết hai vị cựu hiệu trưởng Trung học Chợ Lách (ĐHN, không rõ có biết tôi hay không và ĐHL thì chúng tôi biết nhau) cho nên Lộc và tôi là ‘cựu’ đồng nghiệp đấy. Vậy chúng ta là bè bạn …cứ gọi nhau là anh được rồi, hén.

        Anh Tú: [email protected]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài viết mới khác