Xem tiếp

" />

Một lối mộng của Đào văn Lộc

Ngày đăng: 21/09/2014 10:57:32 Chiều/ ý kiến phản hồi (4)

Nhiều nhà nghiên cứu thống nhất nhận định, ngôn ngữ thi ca là ngôn ngữ biểu tượng. Nói tới một cái gì đó là nói tới một cái gì khác nó. Bỡi có nhiều tầng lớp như vậy nên khi đọc thi ca Đào Văn Lộc, chúng ta cần phải chậm rãi, từ từ để thấy hết cái hay của anh, ở bề mặt cũng như ở mấy tầng sâu bên dưới. Chẳng hạn trong bài Một lối mộng sau đây. ( Ngay nhan đề Một lối mộng, chúng ta cũng thấy rất hay rồi!) Và ở một góc trời buồn đọng một giọt đong đưa. Chắc chắn rằng vừa dứt một cơn mưa, đôi giọt nước còn đong đưa đuôi lá. Nhưng còn hàm nghĩa nào không? Dĩ nhiên là còn và tùy chúng ta đọc…Và còn nữa, nào là nhịp nối, nào là đôi chim hót, nào là chấp cánh giữa bình minh…toàn là ngôn ngữ chắt chiu đa nghĩa. Chúng ta cần chậm rãi đọc để thấy hết cái hay của bài thơ. Trân trọng,  (Q Đ)

      MỘT LỐI MỘNG
                                                     
 Anh bên đây, xa người ôi buồn quá !
  Em bên kia, sum hợp đã vui đùa,
   Để góc trời buồn nhớ, giọt đong đưa,
  Vì em hứa, anh về mang nhịp nối,
  Anh mơ tưởng nắng hồng chung một lối

   Để anh vui, tràn ngập mộng vì tình,
  Cho chúng mình chấp cánh giữa bình minh,
   Đôi chim hót không còn buồn em hởi !

 Nếu anh hỏi,” Em ơi mình yêu mãi,”
     Vũ trụ buồn, cũng phải trả lời “yêu”
   Chừng bấy giờ, ai đã đã xót xa nhiều,
    Bỡi hai đứa một gốc trời lối mộng.

Đào Văn Lộc

Kính tặng chị Hoa Đăng sau khi đọc bài Hai phương trời

 

Có 4 bình luận về Một lối mộng của Đào văn Lộc

  1. Phan Lương nói:

    Hi hi … Cho mình ké ít dòng tâm sự với cô Hoa Đăng tí với Hai nổi nhớ

    Ở nơi này anh hạnh phúc sum vầy

    Si đâu hiểu nổi buồn cao chất ngất

    Nổi nhớ em ứ chật cả con tim

    Muốn cùng em trút cạn hết nổi niềm

    Em yêu hởi !Chia cùng anh nổi nhớ !

    Bên song cửa nhìn trời đêm tăm tối

    Em tưởng chừng đau nhói cả con tim

    Nổi nhớ anh qua từng phút im lìm

    Buồn rưng rức lệ cay xòe mi mắt

    Nổi nhớ anh ruột thắt từng cơn ….

    • Chị Phan Lương mến .Lộc đọc bài thơ Hai Nổi Nhớ của chị cũng thấm thía lắm chị ! Có câu “Si đâu hiểu nổi buồn cao chất ngất,” Nếu anh nào ở vào hoàn cảnh câu nầy cũng bật ngữa,một câu có nghĩa như nghen tức phải không chị ? và còn nữa ,hờn mác một một điều gì? v.v…Thật là nhói tim gan,một tình cảm hết sức sâu đậm ,cám ơn chị đã phản hồi bài thơ Lộc và chia sẻ .

  2. HOA ĐĂNG nói:

    Lộc ơi! MỘT LỐI MỘNG  đối với chị chỉ là điều hoang tưởng, chị viết tiếp mấy câu để trả lời Phan Lương và Lộc

    Buồn đứt ruột, nỗi buồn xa đứt ruột

    Thấm thía rồi cơn khát mộng tình xa

    Yêu vì thơ, khổ cũng vì bởi thi ca

    Cố lẫn tránh, buồn thương càng lấn áp

    Vui gì đâu, làm sao chung lối mộng?

    Đã xa rồi, biền biệt mãi vẫn xa…

    • Chị Ngọc Hoa ơi !!! Đọc bài thơ chị nghe như giận hờn một điều đó ,vã lại bài không có nhan đề gì hết để em chọn cho chị một cái tựa nha,đó là ” DỔI HỜN ” chị chịu không ? Bài cũa chị càng giận càng hay Lộc cám ơn chị đã phản hồi bài của Lộc và chị Phan Lương , chào chị

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Các bài viết mới khác