Xem tiếp

" />

THƠ VÀO HẠ của Phong Tâm

Ngày đăng: 6/05/2014 07:39:29 Sáng/ ý kiến phản hồi (5)

Có những người bỗng thấy cô đơn trong hoàn cảnh nào đó rồi chợt buồn.Thơ cũng buồn vui theo cảnh vật hay cảnh vật buồn vui theo thơ. Thực ra do tự lòng người cảm nhận theo một chiều suy nghĩ…mà thơ đóng vai như một người tình và trở thành niềm an ủi vô biên. PT

 

      THƠ VÀO HẠ

 

Nắng đẹp lắm em ơi ngày chớm Hạ

Vườn còn hương, lá cũ vẫn còn xanh

Dẫu đương trưa lặng gió thoáng khô cành

Đêm sẽ thắm, bình minh càng rực rỡ

 

Nắng đẹp lắm xuân tàn hoa lại nở

Màu ti gôn, sắc phượng, thắm bằng lăng…

Không vui nhiều, cũng trút nhẹ băn khoăn

Thêm sức sống, tâm hồn thêm sức trẻ

 

Nắng đẹp lắm ve sầu rơi nhẹ nhẹ

Bến sông xưa chưa mất bóng đôi mình

Cho vì yêu, nhận lại cũng vì tình

Tay nắm chặt niềm tin nghe nhịp sóng

                    

              * * *

Nắng dẫu tối đâu phải là huyễn mộng

Hãy bình yên lặng ngắm nước trong veo

Nàng thơ ơi, nghiêng tóc tựa vai chiều

Cho tiết Hạ nâng niu dòng cảm xúc…

 

02.5.2014

 

Phong Tâm


 

Có 5 bình luận về THƠ VÀO HẠ của Phong Tâm

  1. Phan Tam nói:

    …dù tiết hạ nâng niu dòng cảm xúc

       Thoáng bâng khuâng khi sắc thắm rợp sân trường

       Tiếng ve kêu rộn rả khắp nẻo đường

       Sao im ắng lòng ai…vào hạ !

    Mấy mươi năm bôn ba nơi xứ lạ

    Không nhạc ve, không phượng đỏ buổi trưa hè

    Cuộc mưu sinh không phân biệt tiết xuân- hè

    Nên cảm xúc cũng dần vào ký ức

       Bổng hôm nay bắt được “thơ Vào hạ “

       Lòng chợt vui, dòng ký ức ập về

       Thoáng ngẫn ngơ …múa vài chữ vụng về

       Phong Tâm hởi ! viết chi thơ vào hạ ?

    Khakhakha !!!

  2. Phong Tâm nói:

    Thưa, ngọn gió ru tình lay võng lá

    Tiếng ve sầu êm ả nhớ người đi

    Cõi thơ xanh trải nắng đợi ai về

    Tìm lại chút hồn quê trên bếm cũ…

    Hihihi!…

  3. Phan Tam nói:

    Bến cũ hồn quê đâu còn nữa

    Có còn chăng là một chút dư âm

    Trãi biết bao thế sự thăng trầm

    Giọng hát ấy đã rơi vào dĩ vãng

       Một trưa hè bước chân người phiêu lãng

       Chợt nhớ quê, nhớ kỷ niệm tuổi học trò

       Bên hàng phượng, cạnh bến đò năm cũ

       Người xưa ơi ! giờ xa mãi nơi đâu ?

           ———————————–

          Phượng vẫn đỏ rực bến sông kỳ niệm

          Ve nĩ non ray rức lòng ai

               Áo dài vẫn thướt tha bay

        Cố nhân có biết, chưa phai tình đầu !

                                                             PTam.

     

  4. Nguyễn Hồng Duyên nói:

     

    HẠ NHỚ EM

     

     

    Thơ vào hạ hay hồn anh lạc bước

    Nhớ một thời đưa rước nhỏ bạn xinh

    Hái nắng vàng, chùm phượng đỏ lung linh

    Trộn mơ ước với muôn nghìn khát vọng

     

    Nắng soi mộng con đường in chung bóng

    Thương em nhiều mắc võng tình anh đưa

    Trăng đến thăm chờ ở ngoài song thưa

    Gã thi sĩ say sưa ngồi sáng tác

     

    Theo  năm tháng vần thơ thêm sợi bạc

    Không quên chờ nghe khúc hát giao duyên

    Sóng cuốn trôi con thuyền cũng  chao nghiêng

    Hoa phượng vĩ ngoài hiên soi bóng nước

     

    Tình  anh đó không thể đo bằng thước

    Trăm năm chờ để được nói tiếng yêu

    Áo trắng ơi phượng tím cả đường chiều

    Gợi anh nhớ

    Nhớ nhiều cô bạn nhỏ!

     

    Hồng Duyên

  5. Loyd Van Dao nói:

     Anh Phong Tâm thân mến . Bài THƠ VÀO HẠ của anh đọc lên làm mát lòng khi màu sắc của

    bao hoa đua nở….Màu ti gôn,sắc phượng,thắm bằng lăng,không vui nhiều ,cũng trút nhẹ bâng khuâng,

     Thật đúng như vậy anh ,có một sự quân bình thiên nhiên giửa mùa hè và cây cảnh làm lòng người vơi

    đi niềm âu lo .Cho tiếc Hạ nâng niu dòng cảm súc. Anh đã thi dị hóa một mùa hè nóng nực thành những

    cảm súc nhẹ nhàng mà người đọc thấy tăng thêm sức sống và yêu đời. Mong đọc thơ anh nhiều Lộc

                                      

     

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Các bài viết mới khác