Xem tiếp

" />

Phượng Tím của Nhật Lệ

Ngày đăng: 16/09/2013 08:07:03 Chiều/ ý kiến phản hồi (0)

Đọc Phượng tím đang nghĩ Nhật Lệ dạo quanh hồ Xuân Hương, nơi đây gợi cho NL tứ thơ. Lạ lùng, suốt bài thơ không thấy đâu là bóng dáng của phố núi Đà lạt? Nào phượng hồng, áo trắng, kỷ niệm tuổi học trò cả xác pháo. Thì ra câu cuối cùng mới…thú vị nhặt ra được màu ” úa tím ” mà tác giả đặt cho nhan đề. Và để giới thiệu tiếp theo bài thơ Đà Lạt Chiều Mưa… ( PT )

PHƯỢNG TÍM

 

 

Trở lại sân xưa ngắm phượng hồng

Lối tình năm cũ trải rêu phong

Cánh nhạn ly hương tìm kỷ niệm

Một thời áo trắng lắm thương mong

 

Mấy nẽo trăng xưa đá sỏi mòn

Đã từng ôm ấp dấu chân son

Hàng me gốc táo buồn hiu hắt

Vết khắc tên em hỏi có còn

 

Ngày ấy đường về hai đứa chung

Trường tan có kẻ bước theo cùng

Trang thư viết vội câu hò hẹn

Và ánh mắt nhìn để nhớ nhung

 

Bồi hồi nỗi nhớ vọng về tim

Aó trắng mưa phai lạc lối tìm

Hoa phượng năm xưa hồng sắc pháo

Sao giờ sầu úa tím màu sim

                *NHẬT LỆ

 

ĐÀ LẠT MƯA CHIỀU

Vẫn mưa như chiều em tiễn anh

Đồi thông ấp ủ giấc mơ xanh

Vai gầy giá rét trong hoang úa

Còn biết mong ai đến dỗ dành

 

Con suối cũng buồn reo khúc thương

Cùng em lặng lẽ đếm trăng sương

Mây đan áo xám choàng phố núi

Sưởi ấm dùm anh một bóng hường

 

Hỏi rằng chốn ấy tuyết sương chan

Anh có bâng khuâng gọi nắng vàng

Hong tình xa khuất đôi bờ thẳm

Hay dòng tình sữ đã sang trang

 

Đà Lạt chiều  nay hơi rét ngân

Bài thơ viết mãi chẳng nên vần

Phiến đá xanh rêu vàng kỷ niệm

Nhưng lòng chưa nhạt bóng tình nhân

NHẬT LỆ

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Các bài viết mới khác