Xem tiếp

" />

Đã chết nghìn thu tiếng nguyệt cầm của Tô Nhược Châu

Ngày đăng: 23/06/2013 08:34:39 Chiều/ ý kiến phản hồi (7)

Đây là bài thơ Tô Nhược Châu được đọc giả Kiến thức ngày nay bầu chọn là bài thơ tình hay nhất năm 1990. Lúc còn sống, Tô Nhược Châu nhiều lần muốn đến Chợ Lách để thăm lại một số người bạn thân như thầy Võ Hoàng Lưu, nhà thơ Phong Tâm, anh Quách Đào(Đào Văn Dũng Tiến, hiện sống ở Tri Tôn, An Giang) và một số văn nghệ sỹ khác mà anh thân nhưng lần lựa mãi cho đế khi anh về cõi vĩnh hằng mà chưa thực hiện được ước nguyện. Sắp tới ngày giỗ lần  thứ 4 của anh xin gởi bài thơ này lên trang nhà như một nén tâm hương và giới thiệu với bạn đọc bài thơ haycủa  một thi sĩ

 

Đã chết nghìn thu tiếng nguyệt cầm

Có phải người về theo gót gió

Xiêm y lồng lộng bến giang đầu

Trên sông có bóng trăng vàng rụng

Lãng đãng nguyệt cầm ngân tiếng thu


Ta đứng trên đồi mây viễn xứ

Thấy hồn chết đuối giữa rừng hoa

Bỗng nghe có tiếng loài chim lạ

Thoáng buồn như tiếng hậu đình xưa.


Bao năm rồi vắng người tri kỷ

Đàn lạnh lùng treo hề cô đơn

Người quá vô tình đâu có biết

Âm thầm ta đợi mấy mùa trăng.


Mùa hoa rụng giữa hồn hoang phế

Cơn mộng cũng vừa thoát cánh bay

Chén rượu trăm năm hề chưa cạn

Cuộc tình điên đảo một cơn say.


Trên bến giang đầu trăng bỗng chết

Nguyệt cầm im tiếng đến ngàn sau

Xiêm y đã khuất trời nhan sắc

Ta đứng chờ ai tóc bạc màu.

Tô Nhược Châu

Có 7 bình luận về Đã chết nghìn thu tiếng nguyệt cầm của Tô Nhược Châu

  1. LộcParis nói:

    Tới bửa nay mới có đủ thì giờ đọc kỷ bài thơ tình hay nhất thập niên 90 . Nếu không có đăng trên THCL thì làm sao mà tụi em biết được Anh Minh ơi !  Và em đây cũng mới vừa nghe xong bài thơ phổ nhạc , với nhiều giọng hát thiệt buồn mà hay , nhưng tụi em chưa biết và chưa đủ trình độ để thưởng thức và phân tích . Chắc phải nhờ sự nhiệt tình của mấy Anh Chị là nhà văn, nhà thơ , nhà báo cùng tổ chức một buổi , gọi là buổi gì được đây … ta ???  Để trang nhà mình tưởng nhớ cố thi sĩ Tô Nhược Châu , cùng là những người con dưới bóng dừa muôn thuở …  Rất mong ý kiến của các anh chị và các bạn các em thân mến ! 

  2. Ngọc Vinh nói:

    Nhà thơ Tô Nhược Châu khi còn tại thế sống rất tình cảm nên được nhiều người quí mến, nhất là những nhà thơ cùng thời. Nhà thơ Trịnh Bữu Hoài ở An Giang có lần đến BếnTre ngồi đối ẩm với Tô Nhược Châu suốt đêm bên Hồ Trúc Giang. Sáng hôm sau Trịnh Bữu Hoài có ngay bài thơ tặng Tô Nhược Châu gởi cho Tạp chí Văn nghệ Bến Tre. Xin giới thiệu bài thơ đầy xúc động này đến trang nhà.

    UỐNG RƯỢU BÊN HỒ TRÚC GIANG

    (Tặng Tô Nhươc Châu)

    Không có hoa đăng đêm hội ngộ

    Chỉ một vầng trăng ngất ngưởng trên đầu

    Không gái đẹp bia vàng máy lạnh

    Rượu đế nồng sủi bọt đêm thâu

    Không tiếng nhạc mùi thơm hương phấn

    Chút gió ngàn vi vút mặt hồ sâu

    Ta vẫn uống bình say nghiêng ngả

    Trúc Giang không có sóng bạc đầu

    Bạn mừng ta tay run rót rượu

    Ta mở lòng hớp ngụm tình xưa

    Bão thời gian chẳng mòn ký ức

    Há chi trời đất có sang mùa

    Ta cứ rót bóng mình trong đáy cốc

    Trần gian là một cuộc vui đùa

    Khói thuốc bay tưởng mây trời đáp xuống

    Nhướng mắt nhìn thế cuộc có say chưa?

    Tiếng chạm cốc rớt vào đêm tĩnh mịch

    Mà ấm hồn nhau khúc ngân dài

    Bạn gánh nghiệp đời như gánh mộng

    Thế mà sương khói nặng đôi vai

    Ta lên núi để rồi xuống núi

    Đạo sư buồn trắng cả hai tay

    Chí lớn phù hoa như bọt nước

    Phú quí cơ hồ như mây bay

    Hồ rộng mênh mông ta bé nhỏ

    Hai thằng say hóa đá tri âm

    Rượu chảy mặt hồ trăng rải bạc

    Vẳng trong mắt bạn tiếng Nguyệt Cầm

    Có phải nghìn thu vừa thưc dậy

    Một hồn hoa cúc của ngàn năm

    Ta đứng bên hồ nghe gió thổi

    Vai vẫn kề vai giữa thăng trầm…

    Trịnh Bữu Hoài

  3. Phong Tâm nói:

    Gởi rồi, đọc lại thấy bài thơ nhảy chữ lung tung , xin viết lại. Nếu được nhờ BBT xếp lại giùm, cám ơn ! (PT)

    NHỚ TÔ NHƯỢC CHÂU

    Tiếng nguyệt cầm rơi trăng dợn sóng
    Chuyến đời cặp bến cõi ngàn năm
    Cạn ly nào phải kề môi nữa
    Khói núi mơ hồ bọt suối ngâm

    Người say ngất ngưởng đi vào mộng
    Đâu biết là đâu lượn sóng trào
    Mưa nắng cần gì xoay cuống gió
    Hề chi giong ruổi cuối đường sâu

    Hồn thu lãng đãng sương mờ ảo
    Lạc giữa rừng hoa đuối giọt thơ
    Trăng tàn mấy độ ai tri kỷ
    Tựa bóng mình chơi róc vạt khuya

    Lẵng bướm trầm ngâm ngân ngấn lạnh
    Đêm xiêu ngược bóng, vọng không lời
    Ơ hay ! Nhan sắc ? Ừ ! Nhan sắc !…
    Không mất, không còn, tắm gội chơi !

    Đài trăng gác núi mây lừng lững
    ” Đã chết nghìn thu tiếng nguyệt cầm ” (*)
    Rũ sạch xiêm y về quán xứ
    Một mình, một bóng, một tri âm !

    Cái mơn,05.07.2013
    Phong Tâm
    ——————–
    (*) Tên tựa bài thơ – Tô Nhược Châu

  4. Ngọc Vinh nói:

    Chú Phong Tâm quí! Hôm rồi một số anh em văn nghệ có về An Phước, ngồi bên mộ Tô Nhược Châu lai rai nói chuyện ngày xưa. Tấm bia mà anh em dựng lên để ghi lại bài thơ Đã chết nghìn thu tiếng nguyệt cầm, có hơi hoang phế theo thời gian nhưng như vậy hóa ra lại hay vì với Tô Nhược Châu thì meo mốc, cũ kỹ một chút  mới phù họp. À, con gởi Khương tập truyện mới của con, hôm nào Khương xuống trường sẽ gởi chú. Chúc chú vui khỏe! ( Ngọc Vinh)

    TB :  Bài thơ này gởi Tạp chí mình chưa chú? Gần tới ngày giỗ chú Tư Châu rồi.

  5. Phong Tâm nói:

    Bài thơ mới viết xong đó Ngọc Vinh ơi, gởi cho trang THCL liền đó chưa gởi cho tạp chí Văn Nghệ. Ừ sao lòi ngỏ trên bài thơ TNC bay mất tiêu rồi! Cám ơn Ngọc Vinh gởi sách tặng, chưa gặp Đăng Khương.

  6. tamhoai nói:
    • Có một dạo rất lâu…hồi còn đi học…Tôi biết Tô Nhược Châu..nhưng không có cãm tình vì cái tính hơi ngang ngang. Anh Doản Nhân là trưởng nhóm Chim Việt văn đoàn có nhả ý mời anh vào nhóm thì anh nhún vai và làm thinh…Thời đó Châu ở Trà Vinh.Từ đó chúng tôi không liên lạc với Châu nửa.Tuy nhiên phải công nhận một điều là thơ anh rất được nhiều người ái mộ.Hồi bài thơ “Đã chết nghìn thu tiếng nguyệt cầm”  Lê Trung Hiệp có cho tôi đọc lúc chúng tôi ngồi đối ẫm ở căn nhà của anh Hiệp ở bên dòng sông Vĩnh Long dưới cây sứ trổ bông thơm nồng…Tôi thấy quả thật mọi  người bình chọn lá đúng. Dẩu sau anh Châu cũng đã về cõi vỉnh hằng.Mặc dù giao tình với anh không mặn mòi nhưng tôi vẫn mến tài của anh <HTH>

     

  7. Hồng Băng nói:

    Tôi cũng có bài thơ cũ, viết khỏang 90, đề tặng Tô Nhược Châu và Nguyễn Bạch Dương. Bài đã gửi và đăng trên trang TPHVinhlong. Anh TNChâu với tôi là chỗ thâm tình. Trước75, anh có vợ và ở Tràvinh. Đúng như các bạn nhận xét, anh Châu rất khó gần, ngông nghênh..Nhưng khi biết nhau, anh rất dễ mến. Quyển Đã chết nghìn thu tiếng nguyệt cầm, anh đích thân mang tặng tôi sau khi ngồi chờ cửa trên 2giờ ( Tôi không biết anh đến nhà, cửa thì luôn đóng, mà anh lại không gọi!). Điều này cho thấy anh không câu nệ gì vai vế, lớn nhỏ. Trong  quyển TÁC GIẢ TÁC PHẨM NGƯỜ ĐỒNG HÀNH QUANH TÔI 4, tôi có trả lời anh Ngô Nguyên Nghiễm , nhắc đến anh Tô Nhược Châu với tấm lòng trân trong. Quyển này tôi có tặng bạn Lương Minh. Hy vọng khi cần thiết, LM sẽ sử dụng trích đọan,để các bạn bè hiểu thêm về nhà thơ ” Suốt đời ta Khốn khổ’ : Anh Tô Nhược Châu. HB

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Các bài viết mới khác