Xem tiếp

" />

Thầy Võ Hiệp về thăm Chợ Lách

Ngày đăng: 26/05/2013 11:50:46 Sáng/ ý kiến phản hồi (0)

Đây là một bài viết trong nhật ký đi miền Tây Nam bộ của thầy Võ Hiệp, đăng trên trang blog Chợ Lách thân yêu hồi tháng 10/2012. Nhận thấy đây là tư liệu tốt để dành cho những ai nghiên cứu sinh hoạt của địa phương như : địa dư, con người Chợ Lách vào những năm này, nên trang nhà đăng lại bài (HM)

Cầu Chợ Lách là huyết mạch lưu thông chính của dân nơi đây. Cầu này nối hai bờ bắc nam của con kinh chính chia huyện làm hai. Cầu chỉ có thể một xe đi qua, và trong trường hợp có hai xe cùng lên cầu một lượt thì có nhiều nguy hiểm. Khi lên đến giữa cầu, hai xe mới nhận ra nhau. Xe nào gần giữa cầu nhất thì xe ấy có quyền ưu tiên. Vậy xe kia chỉ có cách phải lùi lại.

Năm 2001, tôi đi xe về Chợ Lách, qua cầu và gặp trường hợp này. Xe tôi không có quyền ưu tiên nên phải lùi. Vô phước thay, có một người đi xe đạp chở hai thùng thật nặng ở sau xe tôi. Ngươì này lúng túng không tránh kịp. Tôi vội hô tài xế ngừng xe lại, rồi xuống giúp người này, tránh vào lan can cầu.

Năm 2004, một hôm tôi đi cùng Huỳnh Văn Ngôn (dạy nhạc) lại nhà Út Nghị chơi thì gặp Võ Hoàng Lưu (dạy công dân) cùng một tốp cựu học sinh trong đó có Nhạn, Huỳnh Trí Nghi, Huỳnh Sanh, Mai Chí Hiếu và Lê Phước Toàn, phó chủ tịch huyện Chợ Lách. Khi ngồi nói chuyện, tôi đem chuyện qua cầu Chợ lách quá nguy hiểm. 

Lê Phước Toàn trả lời cầu này do Sở Giao thông Vận Tải quản lý, ngoài tầm của huyện. Tôi nói em đề nghị với Sở GTVT làm một chuồng cu chính giữa cầu có người ngồi. Người này điều khiển xe cộ lưu thông bằng một tấm bảng.

Ngày tôi khởi hành chu du miền Tây, tôi nhận ra điều tôi đề nghị đã được thực hiện. Theo tin mới mà tôi nhận được từ Võ Hoàng Phi (Vĩnh Bình) thì một cây cầu mới lớn hơn đang trong giai đoạn khởi công. Cầu này sẽ được xây bên ngoài cầu cũ và gần vàm nối với sông Tiền Giang. Hy vọng khi cầu này xong thì những nguy hiểm sẽ không còn nữa.

       Ở Chợ Lách tôi lại tham dự nhiều liên hoan  đón mừng của các cựu học sinh rất nhiều tình cảm.

Sau một thời gian nửa tháng sống ở Chợ Lách,  tôi quyết định đi du lịch miền Tây. Vì chuyến đi gấp rút và chỉ đi nơi nào thích, nên không công ty du lịch nào có tour như vậy. Tôi thiết kê một tour theo sở thích của mình trong chuyến đi chơi này.

Việc đầu tiên là liên lạc với một công ty có xe hợp đồng để mướn  xe 7 chỗ ngồi. Ba chỗ là chở hành lý, còn lại 4 chỗ là cho ông bà và hai cháu thoải mái. Họ đưa ra các điều kiện sau:  Tiền xe 600.000 đ/ ngày. Tiền tài xế 150.000 đ/ngày. Tiền xăng người thuê xe phải trả. Trả tiền cho xe về lại Chợ Lách, nếu đi đến một điểm cuối cùng không phải là Chợ Lách. Tài xế, ăn ngủ tụ túc.

Tôi chấp nhận các điều kiện trên. Tuy nhiên, chúng tôi dự định bao tài xế ăn cơm chung với chúng tôi.

Sáng ngày 21-12 chúng tôi lên xe tại Tân Thiềng và nhắm Vĩnh Long tiến tới. Khi xe qua phà Đình Khao mấy đứa cháu thích lắm. Đây là lần đầu tiên cháu Alis được đi một chiếc tàu lớn vượt qua một sông cái lớn như vậy. Sông này chính là sông Cổ Chiên .

Bài và ảnh Võ Hiệp

H1         Liên hoan tại nhà hàng Đào Viên (Thanh Nhã bây giờ)

h2                   học trò tặng hoa cho Thầy

h3            Nặng quá các em ơi !

h4

h5                       Mỗi em đều có lẳng hoa hết

h6        trên phà Đình Khao

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Các bài viết mới khác