Mùa xuân lá sót của Phương Lộc

Người đi xa vạn dặm, quên mất tuổi xuân nhìn lại đời mình thấy sao lênh đênh quá. Tác giả tự ví mình như chiếc lá còn sót lại lúc vào xuân
 
 
 
 
 
 
 
Mùa xuân lá sót 
 
Mùa xuân lá sót lìa cành
 
Thời gian không thể buông mành đợi ai
 
Sông đời sắp cạn đường dài
 
Ngoảnh đầu nhìn lại mới hay xuân về
 
Tang bồng mấy nẻo sơn khê
 
Phận mình trôi nổi, đi về lênh đênh
 
Ta như chiếc lá dập dềnh
 
Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười.
 
 Loc Nguyen (tháng 1 – 2015)
Bài này đã được đăng trong Chợ thơ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 2 phản hồi tại Mùa xuân lá sót của Phương Lộc

  1. Phương Chi nói:

    Hồi nhỏ, ai cũng mong tết đến, tết đc ăn ngon,mặc đẹp , đi chơi ko bị mẹ rầy mà còn được lì xì nữa. Bởi vâỵ ai cũng mong tết đến cho nhanh, còn giờ …già rồi sợ tết quá. Bao nhiêu thứ phải lo trong đó có cả chuyện lo già. Haha, Sông đời sắp cạn đường dài. Thường thì tết người ta sẽ cho ra những bài thơ rộn rả vui, mai vàng khoe sắc mà, còn anh Lộc thì than giật minh vì xuân sắp đến , bài thơ nầy em rât thích, nó đúng như tâm trạng của mình,

  2. thanh hai nói:

    bai tho hay qua Phuong loc oi !

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài cùng chủ đề gần đây
Các bài viết mới khác